Khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên dưới bầu trời đêm Jakarta, tỷ số chói mắt "0-3" không chỉ tuyên bố thất bại hoàn toàn của AC Milan trong trận giao hữu tiền mùa giải này, mà còn giống như một cú đấm trời giáng vào trái tim của tất cả các tifosi Rossoneri. Sau ba trận giao hữu dưới thời tân HLV Ruben Amorim, đội bóng chỉ có được 2 hòa 1 thua, chưa có chiến thắng nào.

Khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên dưới bầu trời đêm Jakarta, tỷ số chói mắt "0-3" không chỉ tuyên bố thất bại hoàn toàn của AC Milan trong trận giao hữu tiền mùa giải này, mà còn giống như một cú đấm trời giáng vào trái tim của tất cả các tifosi Rossoneri. Sau ba trận giao hữu dưới thời tân HLV Ruben Amorim, đội bóng chỉ có được 2 hòa 1 thua, chưa có chiến thắng nào. Không có "lửa ba ngày" của tân quan, cũng không có "tuần trăng mật" mà người hâm mộ mong đợi, khởi đầu của Amorim tại Milan dường như đã được viết nên bằng chữ "khó" ngay từ đầu.
Thất bại 0-3 này không phải là sự sa sút ngẫu nhiên, mà là sự bùng phát tập trung của những khó khăn hệ thống hiện tại của đội bóng. Đối đầu với Chelsea, đội đã có sự kết dính đội hình bước đầu hiệu quả và phản công sắc bén, Milan tỏ ra nặng nề trên sân. Nhìn từ dữ liệu,toàn trận 0 cú sút trúng đíchkỷ lục đáng xấu hổ này còn tuyệt vọng hơn tỷ số 0-3. Nó phơi bày trần trụi sự thiếu hụt sáng tạo trong tấn công của Milan, cũng như sự lúng túng khi đối mặt với áp lực cường độ cao trong khi hệ thống chuyền bóng ở tuyến giữa chưa được thiết lập. Triết lý pressing tầm cao và phòng ngự tổng thể mà Amorim cố gắng áp dụng tỏ ra lạc lõng trước thực tế là các cầu thủ thiếu khả năng thực thi và thể lực còn vấn đề.

Cái "khó" sâu xa hơn nằm ở tình thế tiến thoái lưỡng nan trên thị trường chuyển nhượng. Hệ thống 3-4-2-1 mà Amorim muốn cần các cầu thủ chạy cánh và tiền vệ tấn công ở hành lang trong cụ thể để kích hoạt, nhưng các hoạt động của câu lạc bộ trong kỳ chuyển nhượng mùa hè rõ ràng chưa đáp ứng đầy đủ nhu cầu của ông. Đội hình hiện tại trông có vẻ đông đúc nhưng thực tế mất cân bằng, tuyến giữa chật chội người nhưng thiếu một nhạc trưởng thực sự, hàng công có điểm nhấn nhưng không nhận được sự hỗ trợ hiệu quả. Sau trận, Amorim thừa nhận đội bóng sẽ đưa ra quyết định về đội hình vào tuần tới, đây vừa là tối hậu thư cho các cầu thủ, vừa là áp lực ngầm lên ban lãnh đạo. Thanh lý người thừa, dọn chỗ, chiêu mộ chính xác, bất kỳ mắt xích nào trong chuỗi nhân quả này bị kẹt đều có thể khiến hành trình mùa giải mới rơi vào vũng lầy ngay từ đầu.
Tuy nhiên, chỉ trích tất cả vào Amorim có lẽ còn quá sớm. Chúng ta phải thấy rằng đây là một trận giao hữu tiền mùa giải, là "phòng thí nghiệm" để Amorim đánh giá cầu thủ và thử nghiệm chiến thuật. Các trụ cột như Leao, Modric có thể trở lại muộn sau World Cup hoặc chỉ có thời gian thi đấu hạn chế, sự hòa nhập tổng thể của đội còn lâu mới hoàn thiện. Bản thân Amorim cũng thừa nhận đội bóng vẫn đang vật lộn về thể chất, đang chơi theo một cách hoàn toàn mới. Ở giai đoạn này, sự non nớt trong thực thi chiến thuật và sự hỗn loạn trong nội dung trận đấu là những cơn đau mà bất kỳ HLV nào theo đuổi thay đổi cũng phải trải qua.
Thử thách thực sự đang ở rất gần. Vào ngày 15 tháng 8, Milan sẽ đối đầu với đội bóng cũ của Amorim, Manchester United, trong một trận giao hữu. Ý nghĩa của trận đấu này đã vượt xa phạm vi của một trận giao hữu thông thường. Nó vừa là "trận chiến minh oan" để Amorim chứng tỏ bản thân với thế giới bên ngoài, vừa là "viên đá thử vàng" để kiểm tra xem đội bóng có thể nhanh chóng điều chỉnh tâm lý sau thất bại nặng nề và thực hiện những thay đổi chiến thuật phù hợp hay không. Đối mặt với đội bóng cũ, sự sắp xếp chiến thuật, điều chỉnh trong trận đấu và thậm chí cả sự kiên cường tâm lý mà Amorim thể hiện trong các buổi họp báo sẽ bị đặt dưới kính lúp.

Vậy, Amorim có thể gặp phải bốn trận không thắng? Nhìn từ trạng thái thi đấu thuần túy và tình hình hiện tại của đội, điều này không phải là không thể. Manchester United cũng đang tích cực chuẩn bị, chiều sâu đội hình và mức độ hòa nhập có thể không thua kém Milan. Nhưng vẻ đẹp của bóng đá nằm ở tính không thể đoán trước. Một thất bại nặng nề đôi khi có thể kích thích tinh thần chiến đấu của đội bóng hơn một chiến thắng tầm thường, một cuộc đối đầu với đội bóng cũ cũng có thể trở thành cơ hội để bật dậy từ đáy.
"Thật sự khó?" – Đúng vậy, thật sự rất khó. Amorim đang đối mặt với một cục diện phức tạp: cấu trúc đội hình có khiếm khuyết, hoạt động chuyển nhượng chưa triệt để, hệ thống chiến thuật cần tái định hình. "Vẫn không có tuần trăng mật?" – Quả thực là không. Nhưng có lẽ, đối với AC Milan đang quyết tâm tái thiết và Amorim khao khát chứng tỏ bản thân, họ vốn không cần và cũng không nên mong đợi một tuần trăng mật giả tạo.
Tuần trăng mật thực sự không thuộc về sự hưng thịnh giả tạo của các trận giao hữu tiền mùa giải, mà thuộc về hành trình dài của mùa giải, khi chiến thuật mới cuối cùng đã vận hành trơn tru, khi các bản hợp đồng chủ chốt hòa nhập vào hệ thống, khi đội bóng thể hiện sự kiên cường trong nghịch cảnh – đó là sự ăn ý và niềm tin kiên cố phát sinh từ bên trong. Trận đấu với Manchester United ngày 15 tháng 8 không phải là điểm kết thúc, thậm chí không phải là bước ngoặt, nó chỉ là một cột mốc, chỉ ra rằng Milan của Amorim đang lầm lũi trên con đường tái sinh hay đang ngày càng sa lầy vào vực thẳm. Câu trả lời không nằm ở tỷ số của các trận giao hữu, mà nằm trên sân tập mỗi ngày và trong từng trận đấu thực sự của giải VĐQG.
Xem bóng đá trên Migu Video!