Biên tập/Hàn Băng. Dù tuyển Anh còn cách trận chung kết lần thứ 3 trong 5 năm một bước nữa, huấn luyện viên người Đức Thomas Tuchel của Tam sư đã tạo nên lịch sử: ông là HLV ngoại quốc đầu tiên dẫn dắt đội tuyển Anh vào bán kết một giải đấu lớn. Trước đó, Eriksson từng dừng bước ở tứ kết 3 giải liên tiếp (World Cup 2002 và 2006, Euro 2004), còn Capello dừng bước ở vòng 16 đội World Cup 2010.

Biên tập/Hàn Băng Dù tuyển Anh còn cách trận chung kết lần thứ 3 trong 5 năm một bước nữa, huấn luyện viên người Đức Thomas Tuchel của Tam sư đã tạo nên lịch sử: ông là HLV ngoại quốc đầu tiên dẫn dắt đội tuyển Anh vào bán kết một giải đấu lớn. Trước đó, Eriksson từng dừng bước ở tứ kết 3 giải liên tiếp (World Cup 2002 và 2006, Euro 2004), còn Capello dừng bước ở vòng 16 đội World Cup 2010. Nhưng Tuchel với tính cách cứng rắn chắc chắn không hài lòng, mục tiêu của ông là ít nhất phải vào chung kết World Cup.
Đáng tiếc, màn trình diễn của tuyển Anh trước Na Uy ở Miami rõ ràng không thể khiến Tuchel lạc quan về trận bán kết sắp tới. Trong lần nghỉ uống nước đầu tiên ở hiệp một, cú "gầm thét" của ông với Anderson và Madueke đã cho cả thế giới thấy sự bất mãn của vị HLV người Đức. Nếu tuyển Anh đá với Argentina với phong độ như trước Na Uy, kết cục chắc chắn tồi tệ, như truyền thông Anh từng nhận xét: suốt chặng đường, tuyển Anh dựa nhiều vào ý chí hơn là kỹ thuật chiến thuật để đánh bại đối thủ.
Đối với một người theo chủ nghĩa hoàn hảo như Tuchel, những sai sót và lỗi lầm của Tam sư ở Miami thật khó chấp nhận. Tuy nhiên, giống như câu "nhưng" mà Tuchel từng nói trong buổi họp báo sau trận: tuyển Anh có Bellingham và Kane đang ở đỉnh cao, dù Tam sư không làm hài lòng ông về mặt kỹ thuật chiến thuật, thì vào thời điểm quan trọng, Bellingham hoặc Kane vẫn sẽ tỏa sáng, đủ để đưa tuyển Anh vào bán kết World Cup lần đầu sau 8 năm.
Tuyển Anh quả thực may mắn: Tuchel cho rằng Tam sư thắng Na Uy nhờ vận may, đồng thời Bellingham, Rice, Guehi và O'Reilly đã xóa sạch thẻ vàng, ngoại trừ Quansah tiếp tục bị treo giò, Tam sư có thể ra sân với đội hình mạnh nhất. Nhưng lời cảnh báo của HLV người Đức cũng không phải vô ích: tuyển Anh phải thể hiện tốt hơn nữa mới không rơi vào hoàn cảnh khó khăn tương tự ở bán kết, và cũng để ông không nổi cơn thịnh nộ lần nữa.


Hành trình gian nan nhưng kết quả có thể chấp nhận, nhờ "màn trình diễn đẳng cấp thế giới" của Bellingham, tuyển Anh đã thắng Na Uy trong hiệp phụ. Nhưng với đội tuyển Anh do Kane dẫn dắt, đây là cơ hội cuối cùng của "thời kỳ hoàng kim". Kể từ World Cup 2018 tại Nga, ngoại trừ dừng bước ở tứ kết World Cup 2022, Tam sư đều vào ít nhất bán kết ở 4 giải đấu lớn còn lại, vào chung kết liên tiếp ở Euro 2021 và 2024 nhưng đều thất bại. Đội tuyển Anh này có giới hạn dưới không thấp, nhưng luôn thiếu một chút để chạm tới trần nhà.
Màn trình diễn xuất sắc của Bellingham giúp anh trở thành cầu thủ đầu tiên kể từ Maradona ở World Cup 1986 ghi liên tiếp hai bàn trong các trận đấu loại trực tiếp. Và đối thủ bán kết của tuyển Anh lại chính là Argentina. Đội tuyển Anh này có sức mạnh đội hình chính và chiều sâu băng ghế dự bị vượt trội so với "thế hệ vàng" dưới thời Lampard/Gerrard, giúp Tam sư lần đầu vào chung kết một giải đấu lớn kể từ World Cup 1966 (Euro 2021, 2024). Nhưng đáng tiếc, điểm yếu lớn nhất của Tam sư lúc đó chính là HLV Southgate.
Hai năm sau ở Miami, đến lượt Tuchel hoàn thành tâm nguyện của "thế hệ vàng" tuyển Anh. Nhưng trước đó, Kane và đồng đội còn hai cửa ải phải vượt qua, gặp Argentina tại Atlanta vào ngày 16 là cửa ải đầu tiên. Tuchel may mắn hơn Southgate ở chỗ ông không chỉ có Kane mà còn có Bellingham trưởng thành hơn.

World Cup năm nay đã đá 6 trận, hai ngôi sao này ghi tổng cộng 12 bàn, bằng tổng số bàn của toàn đội tuyển Anh sau 7 trận ở Nga 8 năm trước, đồng thời vượt qua tổng số bàn của tuyển Anh ở Euro 2021 (11 bàn) và Euro 2024 (8 bàn) sau 7 trận.
Trong đội tuyển Anh này, Bellingham là cầu thủ duy nhất có đủ tự tin và kỹ thuật để kiểm soát trận đấu, tận dụng góc sút và chuyền bóng để nắm bắt cơ hội. Ở một mức độ nào đó, anh là biến số duy nhất trong lối chơi có thể đoán trước của Tam sư. Tuyển Anh chưa đạt đến mức có thể giành cúp vàng dựa trên thực lực, bởi vì những khiếm khuyết chết người của đội khiến cho sự cứu rỗi của Bellingham khó có thể phát huy hiệu quả trong mọi trận đấu.
Bellingham và Kane mang đến đủ niềm tin cho người hâm mộ tuyển Anh, bởi cả hai phối hợp ăn ý, hễ ra sân là sẽ có người ghi bàn. Nhưng như chuyên gia Redman của Daily Mail đã viết: trong suốt World Cup, phong độ tuyển Anh thất thường, Tuchel dù cảm thấy các cầu thủ rõ ràng không đạt kỳ vọng vẫn chọn cách ủng hộ họ. Chỉ có điều lần này sự kiên nhẫn của ông đã đạt đến giới hạn, ông không thể mỗi khi đối mặt với đối thủ mạnh lại đặt hy vọng vào Kane hay Bellingham.


Trong một trận bán kết World Cup được xem là mạnh nhất lịch sử, tuyển Anh muốn có chức vô địch thế giới sau 60 năm, trước hết phải thể hiện phong độ ổn định thuyết phục tại Atlanta. Nhưng Tuchel không tự tin vào điều đó, không chỉ người hâm mộ Na Uy mà ngay cả truyền thông Anh cũng thừa nhận: nếu không có vài tình huống bất ngờ, đội ăn mừng chiến thắng sau trận đấu lẽ ra phải là Na Uy.
"Cẩu thả" và "may mắn" là kết luận của Tuchel về đội tuyển Anh hiện tại. Ông dường như đã thử mọi cách để kích thích Tam sư đạt được màn trình diễn như ở trận mở màn gặp Croatia, nhưng không hiệu quả. Tuchel không ngại cho cả thế giới thấy ông bày tỏ sự không hài lòng với một số cầu thủ Anh, và đó có vẻ là biện pháp cuối cùng.
Đội tuyển Anh này dường như quay trở lại thời Southgate: có cơ hội thắng hầu hết các đội, nhưng cũng có thể thua bất kỳ đối thủ nào. Quansah bị treo giò, Tuchel chọn Konsa đá hậu vệ phải, Stones đá trung vệ, và thế là hình ảnh tuyển Anh thời Southgate tái hiện. Hàng phòng ngự do Stones dẫn dắt đã lây lan sự bất ổn sang toàn đội, bao gồm cả thủ môn Pickford, giống như đợt nhiễm virus tập thể của đội Na Uy mà báo chí đưa tin trước trận.

Ở bán kết, Quansah vẫn bị treo giò, vấn đề hàng phòng ngự của tuyển Anh vẫn cần giải quyết. Tuchel lại gặp thêm vấn đề chấn thương của Rice. Niềm an ủi duy nhất là Anderson, vừa chuyển nhượng đến Man City, đang ở giai đoạn thăng tiến về thể trạng và phong độ, anh có thể vững vàng giữ nhịp cho hàng tiền vệ tuyển Anh.
Anderson khiến những CĐV Anh lão thành nhớ đến Platt ở World Cup 1990, người đã đưa Tam sư vào bán kết: cũng ít nói, cũng dần chơi hay hơn theo từng trận. Nếu chấn thương gân kheo và đau lưng của Rice không thuyên giảm, màn trình diễn của Anderson trước Argentina vào thứ Năm sẽ càng quan trọng. Tuchel có thể tiếp tục tin tưởng Kane và Bellingham, cả hai ghi 12 trong số 13 bàn của tuyển Anh. Nhưng ở hàng tiền vệ, có lẽ ông cần đưa ra lựa chọn sớm.
"Thế hệ vàng" của tuyển Anh hiện tại vẫn còn cách xa màn trình diễn tập thể mà Tuchel mong muốn. Tuy nhiên, Tuchel từng khích lệ "thế hệ vàng" đang tự nghi ngờ: đã đến lúc tuyển Anh thể hiện xuất sắc ở những khoảnh khắc cuối cùng của World Cup. Tại Atlanta, các học trò của ông phải nhả phanh và lao hết mình. Tuyển Anh đã lãng phí 3 cơ hội trong 8 năm, và lần này với nhiều người, có thể là lần cuối cùng.
