Phóng viên Trần Vĩnh đưa tin ngày 11/7, đội U17 Trung Quốc năm 2009 hòa 1-1 với đội U17 Nigeria, kết thúc giải tứ hùng Ngân Xuyên với thành tích 1 thắng, 1 hòa, 1 thua, ghi 4 bàn, thủng lưới 3 bàn, giành vị trí á quân.

Phóng viên Trần Vĩnh đưa tin Ngày 11/7, đội U17 Trung Quốc năm 2009 hòa 1-1 với đội U17 Nigeria, chung cuộc đứng thứ nhì tại giải tứ hùng Ngân Xuyên với 1 thắng, 1 hòa, 1 thua, 4 bàn thắng và 3 bàn thua. Đội hình tham dự giải này không phải là đội hình mạnh nhất của lứa 2009, thiếu vắng hai trụ cột là Vạn Hạng và Khoáng Triệu Lôi. Tuy nhiên, các đối thủ tại giải lại không hề yếu, cường độ cao hơn và nhịp độ nhanh hơn đã mang đến thử thách lớn hơn cho lứa 2009. Đây là bước chuẩn bị quan trọng cho World Cup U17, cũng là con đường tất yếu để các cầu thủ trẻ trưởng thành.
Sau khi giành vé dự World Cup U17, các đối thủ giao hữu của đội U17 Trung Quốc năm 2009 cũng được nâng cấp. Đội U17 Tanzania có trình độ vượt trội rõ rệt, trong khi đội U17 Australia và đội U17 Nigeria (thực tế là đội U16) có trình độ yếu hơn một chút nhưng nhịp độ và cường độ cũng khá tốt.
Tại giải tứ hùng Ngân Xuyên lần này, đội U17 Tanzania – á quân U17 châu Phi – là đội mạnh nhất với đội hình đồng đều nhất, gần như ra quân với đội hình chính. Ở lượt trận thứ hai, đội U17 Trung Quốc năm 2009 đã thua 0-2 trước họ. Đối thủ này có thể so sánh với Cameroon tại giải Montaigu năm ngoái: Tanzania là á quân U17 châu Phi, còn Cameroon không lọt vào top 4 U17 châu Phi. Ngoài ra, đội hình lứa 2009 hiện tại cũng khác xa so với thời điểm tham dự Montaigu năm ngoái, khi nhiều cầu thủ giỏi ở các vị trí như thủ môn, trung vệ, tiền vệ phòng ngự, tiền đạo đã vắng mặt vì lý do cá nhân, Lương Sĩ Vũ – một cầu thủ có năng lực – lại gặp chấn thương, cùng với sự thiếu vắng của Vạn Hạng và Khoáng Triệu Lôi. Tại Montaigu năm ngoái, đội U17 Trung Quốc năm 2009 đã thắng Cameroon 1-0, nhưng lần này thua Tanzania 0-2. Sau trận đấu, các cầu thủ đã tổng kết những điểm yếu về cường độ, nhịp độ, tốc độ, kể cả khía cạnh kỹ thuật.
So với đó, đội U17 Australia có đội hình rất khác so với khi tham dự U17 châu Á; tại giải này họ chủ yếu thử nghiệm cầu thủ. Ở trận ra quân, đội U17 Trung Quốc năm 2009 đã dễ dàng thắng 3-0. Dù đối thủ chủ yếu là rèn luyện và thử nghiệm, nhưng chiến thắng đậm cũng cho thấy sự tiến bộ của bóng đá trẻ Trung Quốc, vì đội lứa 2009 cũng thiếu các cầu thủ chủ chốt.
Trong trận gặp đội U17 Nigeria, đội U17 Trung Quốc năm 2009 từng có cơ hội giành chiến thắng, vào những phút cuối còn có hai cơ hội tốt, trong đó có một cơ hội đối mặt với khung thành trống nhưng đều bỏ lỡ, trận đấu kết thúc với tỷ số hòa 1-1. Dù các cầu thủ Nigeria nhỏ hơn một tuổi, nhưng áp lực tranh cướp ở khu vực tiền đạo rất lớn, gây không ít khó khăn cho đội U17 Trung Quốc.
Phải nói rằng: việc giành quyền tham dự World Cup U17 vô cùng quan trọng đối với lứa cầu thủ này. Lấy ví dụ đội U17 Trung Quốc năm 2008, sau khi không được dự World Cup U17, họ đã giải tán. Nhưng lứa 2009 không chỉ được tham dự World Cup, mà trong quá trình chuẩn bị còn có nhiều trận đấu chất lượng cao hơn. Sự rèn luyện này vô cùng quý giá.
Nhìn chung, đội U17 Trung Quốc năm 2009 đã thể hiện ổn định tại giải tứ hùng Ngân Xuyên lần này, các cầu thủ có sự tập trung tốt cho trận đấu. Ở mặt trận tấn công, các đường chuyền dài phản công của lứa 2009 rõ ràng và hiệu quả, tiền đạo Triệu Tùng Nguyên vẫn nổi bật, là điểm tấn công đáng tin cậy của đội. Đối với Triệu Tùng Nguyên, điều quan trọng nhất trong tương lai là được thi đấu có hệ thống ở những giải đấu chất lượng cao hơn, chẳng hạn như giải chuyên nghiệp hoặc xuất ngoại.
Trong giải đấu này, đội U17 Trung Quốc năm 2009 để thua 3 bàn. Bàn thua trước đội U17 Nigeria đến từ quả phạt góc, trong quá trình phòng ngự phạt góc, các cầu thủ lứa 2009 đã không bám người chặt, thậm chí dù chiếm ưu thế về vị trí nhưng vẫn để đối thủ chiếm vị trí thuận lợi và đánh đầu ghi bàn.
Hai bàn thua trước Tanzania, bàn thứ hai là sai lầm của hàng phòng ngự. Thực tế, những sai lầm tương tự trong trận đấu này không hiếm, điều này cho thấy sự thiếu sót của lứa 2009 trong các tình huống đối kháng mạnh, nhịp độ nhanh và áp lực cao. Bàn thua đầu tiên là do phối hợp sai lầm giữa hậu vệ và tiền vệ: hậu vệ chuyền thẳng cho tiền vệ, nhưng tiền vệ khống chế bóng hỏng, để đối thủ cướp bóng ngay trước vòng cấm và phản công. Tại U17 châu Á, lứa 2009 cũng có những sai lầm tương tự. Những sai lầm trực tiếp ngay trước khu vực cấm địa rất nguy hiểm. Ngoài ra, cầu thủ ghi bàn của Tanzania có ít nhất hai cầu thủ lứa 2009 ở gần có thể gây áp lực, nhưng trong quá trình lùi về họ đều không đưa ra lựa chọn đúng đắn.
So với HLV Antonio, người có lối chơi thực dụng và cực kỳ đơn giản, HLV trưởng của lứa 2009 là Fukuda Toshimasa dù cũng sử dụng nhiều đường chuyền dài để tấn công, nhưng ông có yêu cầu cao hơn về chuyền bóng và nhận bóng. Một mặt, ông muốn đội có khả năng tổ chức triển khai nhất định trong tấn công; mặt khác, muốn kiểm soát bóng nhiều hơn, tránh để bóng rơi vào chân đối phương quá nhiều, khiến đội phải chạy đuổi. Yêu cầu này có hiệu quả khá tốt khi đối đầu với các đội có trình độ trung bình, nhưng khi gặp đối thủ mạnh hơn hẳn, việc chuyền bóng lại trở thành điểm yếu mà đối thủ có thể khai thác.
Mối lo ngại này sẽ càng rõ rệt hơn khi tham dự World Cup U17 trong tương lai. Không thực tế khi hy vọng các cầu thủ trẻ quốc gia có thể nhanh chóng cải thiện toàn diện khả năng chuyền bóng. Hướng thay đổi chỉ có thể là hai điểm: một mặt, cầu thủ chuyền bóng cần có nhận thức đầy đủ về rủi ro; mặt khác, sau khi xảy ra sai lầm ở tuyến sau, tất cả các cầu thủ phải tập trung cao độ, đặc biệt tránh tình trạng bám người không chặt, để mất người, v.v.